Những định dạng “dễ mất dữ liệu” cũng sử dụng số bit để chỉ chất lượng âm thanh, thường vào khoảng “192kbit/s” hay “192kbps”. Chỉ số lớn hơn, đồng nghĩa với việc là nhiều dữ liệu được sử dụng hơn. Dưới đây là một vài chi tiết cho các định dạng phổ biến hơn.

MP3 – MPEG 1 Audio Layer 3 là định dạng âm thanh “dễ mất dữ liệu” phổ biến nhất hiện nay. Cho dù vấn đề về bằng sáng chế đối với sản phầm này vẫn còn chưa được giải quyết.

Vorbris - Một loại định dạng “dễ mất dữ liệu” miễn phí với mã nguồn mở. Thường được sử dụng cho các game PC như Unreal Tournament 3.

AAC – Advanced Audio Coding, một loại định dạng chuẩn hiện nay được sử dụng cho loại video MPEG 4. Nó được rất nhiều người ưa chuộng nhờ khả năng tương thích với các hệ thống quản lý quyền sử dụng kĩ thuật số (Digital rights management – DRM) chẳng hạn như phần mềm Fairplay của Apple. Sự vượt trội so với định dạng MP3, và đặc biệt là người ta có thể chia sẻ những nội dung trong định dạng này một cách thoải mái mà không cần thủ tục nào cả.

WMA - Windows Media Audio, định dạng âm thanh “ dễ mất dữ liệu” của Microsoft. Định dạng này đầu tiên được phát triển và sử dụng nhằm tránh những vấn đề giấy phép cho các sản phẩm sử dụng định dạng MP3. Tuy nhiên, nhờ những cải tiến liên tục cùng khả năng tương thích với các hệ thống kiểm duyệt quyền quản lý kĩ thuật số (DRM), WMA vẫn rất phổ biến cho đến khi iTunes trở thành nhà vô địch trong thế giới nhạc DRM.

Hàng ngày, chúng ta vẫn sử dụng các loại định dạng “dễ mất dữ liệu” cho những âm thanh ta nghe và lưu trữ trên máy tính. Chúng được thiết kế để tiết kiệm “không gian sử dụng” cho ổ đĩa cứng của bạn. Tuy nhiên, chúng ta nên sử dụng những loại định dạng khác nhau tùy thuộc vào các yếu tố như: Loại chương trình chạy âm thanh số mà bạn sử dụng, dung lượng ổ đĩa của bạn hay chất lượng của phần mềm phát hiện lỗi trong máy của bạn.

Ngày nay, với một chiếc máy tính bạn có thể chạy gần như mọi chương trình âm thanh. Hầu hết các chương trình âm thanh có thể chạy những file thuộc định dạng “dễ mất dữ liệu”, và chúng ngày càng được phát triển để sử dụng được các định dạng không mất dữ liệu như FLAC hay APE. Trong khi đó, các chương trình của Apple thì gắn với các định dạng MP3, ALAC và AAC.

Liệu chất lượng của âm thanh có phụ thuộc vào cảm quan của chúng ta?

Rốt cuộc thì, chính đôi tai của chúng ta là nơi tiếp nhận hầu hết các sản phẩm âm thanh số này, và đó chính là một lý do để ta nghĩ lại về chất lượng của các định dạng âm thanh một cách nghiêm túc.

Khi mới bắt đầu làm bộ sưu tập nhạc số của mình, tôi không thể phân biệt được sự khác nhau giữa âm thanh MP3s 128kbits và âm thanh CDs. Thực sự, với tôi lúc đó chẳng có sự khác biệt nào giữa hai loại âm thanh này. Tuy nhiên về sau tôi nhận ra là âm thanh 256 kbits nghe hay hơn nhiều. Đến khi đã sở hữu một bộ headphone “khủng” thì tôi đã hoàn toàn quay lại sử dụng âm thanh CDs.

Chất lượng âm thanh cũng có thể phụ thuôc vào loại nhạc bạn nghe. Tôi đã phải mất một khoảng thời gian khá dài trước khi dành định dạng FLAC cho một số dòng nhạc và loại 320kbps MP3 cho nhưng dòng nhạc còn lại. Các bạn cũng nên làm một vài “ thí nghiệm” với các dòng nhạc khác nhau, để xem loại định dạng âm thanh số nào là phù hợp nhất với mình cũng như loại nhạc bạn nghe. Nhưng hãy nhớ rằng, khi bạn thay đổi gu âm nhạc, thay đổi cảm nhận hay thiết bị thì tầm quan trọng của chất lượng âm thanh đối với dòng nhạc bạn chọn cũng thay đổi.

Việc lựa chọn âm thanh trở nên phức tạp hơn khi bên cạnh âm nhạc người ta còn nói về hiệu ứng âm thanh, xử lý giọng nói v..v.. Có cả một thế giới âm thạnh ở xung quanh ta, nhưng đừng vội chán nản. Khi bạn không ngừng tìm hiểu và đam mê âm thanh, bạn có thể sử dụng nhưng thông tin trên để đạt được những tiến bộ trông thấy trong công việc liên quan đến âm thanh của mình.
(Theo genk)